Trong y học ko với bệnh vô cảm. Ngừng thi côngĐây là căn bệnh của cách hành xử, căn bệnh của lối sống.
Lời dạy của tiên tổ ta "Thương người như thể thương thân" từ lâu đã phát triển thành đạo lý của người Việt Nam. Tính nhân bản, lòng nhân ái phải là ngọn lửa sưởi ấm, là ánh sáng trong thế cục mỗi con người, mỗi gia đình cũng như toàn xã hội. Thế nhưng hiện tại, kế bên phổ quát nét đẹp vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống của chúng ta có những con người luôn biết cống hiến, đồng cảm, san sẻ, cưu sở hữu, giúp đỡ người khác, thì cũng mang ko ít kẻ sống ích kỷ, vô trách nhiệm, vô cảm.
Vô cảm chính là sự trơ lì xúc cảm, hững hờ, bàng quan, "máu lạnh" với các hiện tượng đời sống quanh đó, chỉ để ý đến quyền lợi của bản thân. Ra tuyến đường gặp mẫu đẹp không mảy may rung động; gặp chiếc thấp ko ủng hộ; thấy chiếc xấu, dòng ác không dám lên án, không dám chống lại...
Trước đây, vô cảm chỉ là những hiện tượng đơn lẻ, nhưng hiện giờ đang sở hữu chiều hướng lây lan, giả dụ ko với các giải pháp ngăn chặn thì có thể trở nên 1 căn bệnh với tính thị trấn hội. Trong cơn lốc thế giới hóa và hội nhập quốc tế, cộng sở hữu việc tiếp nhận các tinh hoa của văn minh nhân chiếc thì lối sống hưởng thụ và mặt trái của nền kinh tế thị trường đang tác động mạnh tới tâm lý phố hội, dần dần hình thành lối sống thực dụng trong 1 phòng ban người Việt Nam.
Người ta có thể bình thản đứng nhìn cảnh một kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu; một vụ nữ sinh lột áo, giật tóc, đánh hội đồng; một vụ sỉ nhục người khác… như xem 1 màn kịch, lấy điện thoại ra quay rồi tung lên mạng. Người ta coi như thường trông thấy kẻ gian ăn trộm trên xe buýt mặc dầu việc Đó xảy ra ràng ràng trước mắt. Trong khoảng những chuyện bàn cãi hay xô xát lặt vặt nhưng ko ai lên tiếng can ngăn và thế là dẫn tới án mạng.
vì sao người ta không can thiệp? Bởi người ta vô cảm trước nỗi đau của đồng mẫu. Bởi người ta sợ liên lụy, có vạ vào thân.
1 bệnh nhân, hay nạn nhân được đưa đến bệnh viện, cho dù đang trong trạng thái thập tử nhất sinh, nhưng không được cứu chữa ngay vì còn chờ người thân đến làm các giấy tờ thiết yếu, trong ngừng thi côngĐây sở hữu cả giấy má "đầu tiên", tới lúc xong mọi giấy má thì đâu còn người nữa để mà cứu chữa. 1 Vụ tai nạn trên phố vắng, nạn nhân nằm trên vũng máu, xe gây ra tai nạn đã bỏ chạy biệt tăm, còn bao lăm xe khác vẫn vun vút lao qua vì "quá bận", "quá vội"…
Hằng ngày, trên các mặt báo hoặc trên những dụng cụ thông tin đại chúng khác, người ta thấy ngập tràn các vụ việc thuộc mẫu " cướp, thịt, hiếp" hay "tiền, tình, tù túng tội", nhiều vụ thất kinh, sởn gai ốc. Tạp chí với tác dụng cảnh báo, nhưng đọc mãi thành quen, rồi chai sạn, dửng dưng trước những chuyện tày đình như thế. Không ít vụ việc phơi bày sự vô cảm đến tàn ác của những người chứng kiến.
Thái độ xử sự trước nỗi đau, tai họa của người khác là bức xúc tự dưng mang tính người, là thước đo đạo đức, là sự sát hạch đạo đức thị trấn hội 1 cách nghiêm khắc nhất. Trước nỗi đau, tai họa và bất công mà người khác phải chịu đựng, nhưng người nào chậm tiến độ không phản ứng được tức thị đã bị tê liệt về tinh thần phố hội. Chậm tiến độ là sự suy đồi về lối sống, suy thoái về đạo đức.
tương tự, trên phương diện xã hội, bệnh vô cảm đã đề đạt sự suy giảm nền móng đạo đức và tinh thần của phố hội. Lúc sự gắn kết giữa người sở hữu người trong xã hội bị rạn nứt, thậm chí bị đứt gãy thì nó làm cho con người ko dám tin vào điều thiện, không dám đứng lên đương đầu chống chiếc xấu và cái ác. Vô cảm triệt tiêu tính tự phản ứng như 1 lẽ bỗng dưng trước những tiêu cực, bất công, trái ngang.
khi căn bệnh này ko được ngăn chặn thì xã hội sẽ ko tránh khỏi bị sụt lở nền tảng đạo đức và ý thức, gây hoang sở hữu, khiến cho nảy nở dòng xấu, loại ác. Trong những tình cảnh nhất mực, mẫu thiện và cái tốt sẽ bị cái xấu, mẫu ác tiến công, xâm hại; lẽ phải bị triệt tiêu, công lý bị đẩy lùi.
ko chỉ người dân mà phân khúc cán bộ - các "công bộc của dân" cũng mắc phải bệnh này. Trong hệ thống công quyền, nó diễn đạt ở sự hững hờ, ở các chiêu "đánh võng", gây cạnh tranh, gây cản trở, thấy việc cần phải khiến nhưng không làm hoặc đặt ra các đòi hỏi trái cựa, cố tình kéo dài để vị lợi... Làm người dân, công ty, các tổ chức phường hội lúc đến hệ thống công quyền đều ko hài lòng, thậm chí bất bình. Ko thiếu những "công bộc" buộc dân phải tới mô tả lần này lượt khác, sắm cách thức vòi vĩnh rồi mới khắc phục. Thậm chí, sở hữu các người đang tâm ăn chặn của thương binh, gia đình chính sách, người tật nguyền, hộ nghèo. Dư luận mới đây hot lên sự vô cảm, tắc trách của viên chức y tế dẫn đến những cái chết oan uổng của người dân. Muốn chữa bệnh thì phải thanh toán trước, có chút lót tay thì tiêm đỡ đau hơn, thay băng nhẹ nhõm hơn... Các vụ bảo chiếc bạc đãi, hành hạ con nhỏ tại 1 số cơ sở nuôi dạy trẻ và bao nhiêu chuyện đau lòng khác trong lĩnh vực giáo dục, những tiêu cực trong lĩnh vực y tế, những vụ oan sai nghiêm trọng trong lĩnh vực tư pháp cho thấy bệnh vô cảm đang diễn ra cả trong các ngành cứu người, dạy người, kiểm soát an ninh công lý.
tương tự, những hành vi vô cảm ko chỉ đơn giản khiến cho hủy hoại nhân cách con người mà còn làm xói mòn nền tảng đạo đức, làm cho rối loạn quy trình phố hội và xa hơn nữa là kìm hãm sự tăng trưởng của đất nước.
ko khó nhìn thấy bệnh vô cảm, nhưng khiến cho sao để chữa được bệnh thì ko phải thuần tuý. Sự mếch lòng tin trong phố hội, sự ích kỷ, tính thực dụng chủ nghĩa trong lối sống của 1 phòng ban phường hội khiến bệnh thêm nặng.
Từ khóa: vo cam. Có thể tìm hiểu thêm vo cam tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-tho-o-vo-cam-cua-nguoi-trung-quoc-khien-the-gioi-sung-so.html

